Dành cho tất cả thành viên CLB Ong Thợ
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
» cho em hỏi cái đi mấy anh chị
Sat Oct 22, 2011 8:53 pm by Admin

» Cái này vui nèk
Wed Oct 19, 2011 8:00 pm by yo.ndk1021

» Bigbang ( Fan Bigbang zô )
Sat Oct 08, 2011 10:56 pm by babykaka33

» Nhân Vật Warcraft 3
Wed Oct 05, 2011 10:08 am by NhoxHoàng

» Hình ảnh hội trại vs cuộc thi LHTN
Wed Oct 05, 2011 10:04 am by NhoxHoàng

» Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ ( Remix )
Fri Sep 30, 2011 11:22 pm by babykaka33

» Chuyện Tình Lan Can
Fri Sep 30, 2011 11:20 pm by babykaka33

» Chỉ có ở Việt Nam :D
Tue Sep 27, 2011 8:23 am by Admin

» Pic Naruto (thích Naruto thì vào)
Mon Sep 26, 2011 9:26 pm by babykaka33

Top posters
£µ¢iƒ€r Jö
 
Admin
 
Kong_Juy
 
babykaka33
 
kem...keo
 
NhoxHoàng
 
ChiecThuyenNan>.<
 
DoraKuno
 
Lonely06
 
beheo_cute
 
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 7 người, vào ngày Tue Jul 16, 2013 12:41 pm

Share | 
 

 Địa ngục tầng thứ 19 - Chap 3

Go down 
Tác giảThông điệp
babykaka33
Ong vào nghề
Ong vào nghề
avatar

Tổng số bài gửi : 35
Join date : 03/09/2011
Age : 22
Đến từ : THPT Trần Khai Nguyên

Bài gửiTiêu đề: Địa ngục tầng thứ 19 - Chap 3   Sat Sep 03, 2011 9:07 am

Chương 4

TẦNG 3 ĐỊA NGỤC

12h rưỡi đêm.

Sau khi Xuân Vũ nhận được tin nhắn cuối cùng, máy di động hoàn toàn yên lặng. Đầu lưỡi vẫn còn đau ran, cô ráng chịu, thò đầu ra khỏi chăn. Căn phòng tối om, không nhìn thấy Tiểu Cầm và Văn Nhã ở giường đối diện. Mong sao cuộc đối thoại trong chăn lúc nãy không khiến 2 bạn thức giấc. Cô đặt di động bên cạnh đầu, cố hít thở thật sâu cho đã. Lúc nãy chui trong chăn, may mà chưa chết ngạt. Phải một lúc lâu sau cô mới bình tình trở lại. Đầu lưỡi vẫn râm ran đau, nhưng rồi cũng mơ màng chìm vào giấc ngủ. Cô chẳng ngủ được bao lâu. Khoảng ba bốn giờ sáng đã lại chập chờn thức giấc, thấy bụng dưới hơi căng tức, muốn đi toa-let. Cố mãi mới mở được mắt, ngoài cửa sổ vẫn tối đen như mực. Mọi ngày cô hiếm khi ban đêm dậy đi toa- let, nên bây giờ cố nhịn, nhưng rồi không chịu được nữa bèn rón rén xuống giường. Lúc này chừng 4h sáng, quãng đêm mờ tối cuối cùng trước lúc bình minh. Cô không chú ý đến phòng đối diện, khoác áo rồi lặng lẽ ra khỏi phòng. Hành lang ký túc xá đối diện với 1 hàng cây to, về mùa hè bóng râm che mát cả các cửa sổ, về mùa đông thì chúng lại hắt các hình thù kỳ quái vào tường. Xuân Vũ ôm vai, nhìn ánh sáng nhờ nhờ ngoài cửa sổ hành lang. Cây cành trụi lá in bóng lên mặt cô trông chẳng khác gì đang đeo mặt nạ. Trong gió lạnh lúc sớm tinh mơ mùa đông, cô như 1 con thú nhỏ đang chạy trốn người thợ săn, cô đi như chạy, rồi bước vào gian toa- let trong cùng. Gian vệ sinh của họ nước luôn luôn tí tách, Xuân Vũ rất thuộc nơi này, nhưng canh khuya nghe tiếng tí tách rất dễ liên tưởng đến những nỗi kinh hoàng. Đèn điện trong này thường xuyên không sáng. Cô chỉ còn cách nghe tiếng nước róc rách mà dò dẫm bước vào. Khu vực này cũng đã rất lâu không tu sửa, bệ xí là kiểu “xổm” theo thói quen Trung Quốc, và ván gỗ làm vách ngăn các khoang.

Khi Xuân Vũ rời cái khoang nho nhỏ ấy đi ra, bỗng nghe cánh cửa khoang sau cùng có tiếng động, tim cô giật thót, trong đầu hiện lên hình ảnh gặp ma ở toa lét trong phim “Tiểu ma nữ Hanako” của Nhật Bản.

Trước đây cô thường nghe các bạn nói rằng ở nhà vệ sinh nữ có ma, nhiều bạn nữ ở khu nhà này chấp nhận “nhịn” cả đêm chứ không đi toa lét làm gì. Nhưng Xuân Vũ có lẽ trải qua nhiều nỗi khiếp hãi nên lúc này cô rất can đảm, vẫn đứng đó nhìn vào cái cửa gỗ dỏng tai lắng nghe. Ngoài tiếng nước róc rách hình như còn có tiếng thở. Cô đoán rằng bên trong còn có loại động vật nào đó.

Bỗng nhiên phía sau cánh cửa vang lên tiếng tin nhắn “tít, tít”

Xuân Vũ mạnh dạn mở cửa. Trong khoảng tối bên ngoài màn hình di động quả nhiên có một bóng đen đang ngồi thu lu.

“Ai đấy?”

Tuy giọng Xuân Vũ có lạc đi nhưng bóng đen vẫn trả lời “Tôi đây”

Một giọng con gái non choẹt nhưng Xuân Vũ nhận ra ngay “Văn Nhã có phải không?”

“Phải”

Văn Nhã nói như khóc, cô từ từ đứng lên, vóc dáng còm nhom, trông rất giống “tiểu ma nữ Hanako” trong truyền thuyết kia. Xuân Vũ đỡ Văn Nhã ra khỏi cái khoang vệ sinh, nhìn vào màn hình di động của bạn, nói: “Khuya khoắt thế này cậu lủi vào đây làm gì?”

Ánh sáng màn hình cũng soi rõ khuôn mặt của Văn Nhã, cô đang rất sợ hãi nhìn quanh bốn bề bóng tối, miệng lắp bắp: “con khỉ… con khỉ…”

Thấy dáng vẻ của Văn Nhã như vậy Xuân Vũ cũng giật mình: “Khỉ? Cậu lại nhìn thấy khỉ à?”

“Nó đang ở sau lưng cậu”

Khỉ sau lưng? Câu này khiến lưng Xuân Vũ toát mồ hôi. Cô vội ngoái lại nhìn thì chỉ thấy bốn bề bóng tối, không thấy có gì khác. Cô lắc đầu, nắm vai Văn Nhã nói: “Ở đây làm gì có khỉ? Cậu làm sao thế?”

Bây giờ Văn Nhã đã hơi tỉnh lại, cô sụt sịt: “Xin lỗi, mình sợ đang đêm cứ nhận tin gửi tin làm các cậu thức giấc, nên mới vào đây…”

“Cậu điên à? Giữa đêm khuya giá rét chạy vào nhà vệ sinh nhắn tin” Cô bỗng ngừng bặt, không nói nốt câu “trong nhà vệ sinh có ma”

“Tớ xin cậu đừng kể lại với ai”

Trong tiếng nước tí tách một cách đáng sợ, Xuân Vũ im lặng trong giây lát rồi hỏi: “Cậu vào đây từ bao giờ?”

“Từ lúc 11h thì phải”

“Trời ạ, cậu vào đây 5 tiếng đồng hồ chỉ để nhận tin gửi tin?” Xuân Vũ nói mà hai hàm răng va vào nhau lập cập. Cô đang nghĩ chính lúc nửa đêm mình đang nhận tin gửi tin thì Văn Nhã lủi vào nhà vệ sinh.

Văn Nhã gật gật đầu: “Ừ, mình cũng không hiểu nữa. Dù sao…”

“Dù sao… thế nào?”

Văn Nhã không nói nữa, cô gỡ tay Xuân Vũ. Rồi chạy ra ngoài, mất hút rất nhanh.

Xuân Vũ cũng ra theo, chạy dọc hành lang tranh tối tranh sáng. Khi đi qua cửa phòng bên cạnh cô thấy cánh cửa mở rộng. Lạ nhỉ, ban đêm giá rét nếu mở cửa rất dễ bị lạnh và cũng rất không an toàn.

Cô tò mò nhìn vào trong phòng thấy ở góc phòng có ngọn đèn đầu giường đang sáng, ánh sáng rất yếu, cứ như ma trơi. Giữa căn phòng có 1 bóng người đổ dài…

Bóng người ấy như đang chầm chậm đung đưa, ánh sáng nhờ nhờ của căn phòng khiến nó có màu xanh rất kỳ cục. Xuân Vũ phát hoảng khi nhìn thấy hình đôi chân của cái bóng lại lơ lửng, cách mặt đất chừng 1 m. Hình như cái bóng đang bồng bềnh giữa khoảng không.

Nhìn cảnh này, đầu Xuân Vũ như hoàn toàn trống rỗng, cô kinh ngạc bước vào.

Cô đã nhìn rõ bóng người này.

Một nữ sinh viên xinh xắn, mặc bộ váy ngủ phong phanh, toàn thân treo lơ lửng giữa căn phòng. Ánh đèn ở đầu giường hắt vào, có thể nhìn thấy ở cổ cô ta buộc một băng vải dài, đầu băng vải treo lên cán chiếc quạt trần. Một chiếc ghế lật nghiêng giữa sàn.

Quỷ chết treo!

Cô gái đã treo cổ! Xuân Vũ kinh hoàng đờ đẫn, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt – một nữ sinh viên bị treo cổ dưới chiếc quạt trần, chiếc váy ngủ màu trắng đang đung đưa như 1 u linh, làn gió lạnh lùa vào phòng hắt hiu, chiếc váy bay lật phật. Cứ như 1 thế giới hư vô.

Xuân Vũ đã nhận ra khuôn mặt của cô gái, khuôn mặt quen thuộc dưới làn ánh sáng mờ nhạt, nét mặt như vừa khóc vừa cười. Chỉ có đôi mắt đang mở to, như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt. Cô ấy đã nhìn thấy những gì?

Nữ sinh viên thứ 2 bị chết.

Nữ sinh viên treo cổ tự tử trong ký túc xá này tên là Tố Lan, học cùng chuyên ngành với Xuân Vũ và các bạn, lại ở căn phòng sát vách cho nên mọi người đều biết nhau. Khi Xuân Vũ phát hiện thấy, thì Tố Lan đã thực sự tắt thở, cô vội đi báo nhà trường. Nhưng thầy giáo rất nghi ngờ mãi tới lúc chạy đến nhìn rõ Tố Lan treo cổ ở quạt trần, thầy kinh hãi suýt ngất xỉu.

Biết đích xác Tố Lan đã chết, nhà trường đã giữ nguyên hiện trường, rồi lập tức báo công an. Công an đã đến ngay trước khi trời sáng, rất nhiều nữ sinh viên biết tin đổ xô tới xem, nhưng các thầy đã ngăn bắt trở về phòng. Tiểu Cầm và Văn Nhã cũng biết tin này. Nhất là Văn Nhã, cô nghĩ vào lúc tờ mờ sáng lúc mình còn vào nhà vệ sinh nhắn tin, thì lại có một bạn quen ở phòng bên treo cổ, cô rất hoảng sợ.

Căn phòng này đêm qua chỉ có mình Tố Lan, ba bạn kia đều đi vắng, sáng sớm nay mới về. Họ bị các thầy mắng cho một trận nên thân. Họ nói mình đi từ 8h tối, lúc đó Tố Lan đang ngồi trong phòng nhắn tin gửi tin gì đó, trông vẫn không có gì bất thường.

Khi công an bước vào phòng, Tố Lan vẫn đang lơ lửng dưới quạt trần, chiếc váy trắng đang đung đưa, đôi mắt lồi ra nhìn mọi người bước vào.

Khám nghiệm sơ bộ, có thể đoán rằng đúng là Tố Lan treo cổ tự tử và loại trừ khả năng bị kẻ xấu giết hại.

Xuân Vũ cũng không bị tình nghi.

Chỉ trong mấy ngày, nhà trường đã có hai nữ sinh bị chết rất khác thường và cả hai lần đều do Xuân Vũ phát hiện ra trước hết. Sao lại có chuyện ngẫu nhiên như thế này? Cô không có lý do gì để không bị nghi ngờ.

Tố Lan treo cổ ở quạt trần tự tử, rốt cuộc cũng được hạ xuống, phủ tấm vải trắng khiêng ra khỏi ký túc xá. Lúc này công an mới kết thúc cảnh giới, đám nữ sinh ở các phòng mới chạy ra. Xuân Vũ đi trên hành lang, cô nhận ra những ánh mắt sợ hãi đang nhìn mình, chắc là tin Xuân Vũ lại phát hiện ra người chết đã lan truyền khắp cả.

Trước những ánh mắt đó Xuân Vũ chỉ biết cúi đầu bước đến cửa căn phòng sát vách. Cô thấy cửa mở mà không ai dám bước vào. Trong phòng có 1 nam giới đang đứng quay lưng ra cửa.

Người ấy chợt quay lại, nhìn thấy ánh mắt cô.

Anh ta khoảng dưới 30 tuổi, khuôn mặt tuấn tú, bình thản, đôi mắt sâu thẳm và sắc sảo. Cô biết người này.

Đó là Diệp Tiêu.

Nếu bạn đã đọc “Chung cư thôn vắng” chắc bạn sẽ nhớ ra sĩ quan cảnh sát Diệp Tiêu. Khi Xuân Vũ bị đưa vào bệnh viên tâm thần hồi đó, Diệp Tiêu có đến thăm cô. Cô gái đã bình phục một cách thần kỳ, điều này để lại cho anh ấn tượng sâu sắc.

Diệp Tiêu cũng nhận ra cô: “Xuân Vũ? Sao cô lại ở đây?”

Xuân Vũ không dám bước vào, chỉ đứng tựa cửa, hồi hộp nói: “Em… em ở gian bên cạnh”

Diệp Tiêu cũng rất bất ngờ khi gặp lại Xuân Vũ, nhưng anh vẫn trấn tĩnh được “Cô đang mệt à, sao mặt nhợt nhạt thế kia?”

“Có lẽ… vì em là người đầu tiên phát hiện Tố Lan”

“Cô… là người đầu tiên phát hiện ra người chết?”. Anh lắc đầu. Thì ra quả đất này quá nhỏ “Tức là… cô gái đi qua hành lang lúc tờ mờ sáng nay là cô? Chắc cô thấy sợ chết khiếp?”

Xuân Vũ gật đầu, chỉ vào trong phòng “Anh đã phát hiện ra điều gì chưa?”

“Việc khám nghiệm hiện trường đã xong, xác định rằng nạn nhân đã tự sát. Tôi chẳng cần nán lại nữa, nhưng trên sàn có chiếc máy di động của cô ta, trong đó có 1 tin nhắn chưa đọc, tôi đã xem rồi. Nội dung rất kỳ lạ, là một nhóm từ tiếng Anh: GAME OVER”

GAME OVER?

Rất nhanh, hàng chữ này chạy dọc khắp người Xuân Vũ như một luồng điện, trước mặt cô hiện lên hình ảnh cái đêm Thanh U qua đời, cô cũng thấy trên màn hình di động của Thanh U hàng chữ GAME OVER.

Chẳng lẽ cái chết của Tố Lan và Thanh U có một mối liên hệ nào đó? Một người cắn lưỡi tự tử, một người treo cổ tự tử, đều chết vào lúc tờ mờ sáng, sau đó đều nhận được 1 tin nhắn rất bí hiểm. Mọi sự vật trên đời đều không bao giờ cô lập tồn tại. Tim Xuân Vũ đập dồn dập, cô lập tức liên tưởng đến khả năng càng nguy hiểm hơn nữa.

Đôi mắt nhạy bén của Diệp Tiêu nhanh chóng nhận ra sự thay đổi trong nội tâm Xuân Vũ, anh bước lại gần: “Cô đang nghĩ ngợi điều gì?”

Ánh mắt của anh luôn đem lại cho người ta cảm giác an toàn. Nhưng sau một chút do dự, Xuân Vũ lại có 1 quyết định… Cô lắc đầu: “Không, tôi chỉ thấy hơi sợ”

Tuy nhiên điều này chẳng qua nổi đôi mắt của Diệp Tiêu, anh hiểu ngay Xuân Vũ muốn dấu 1 điều gì rất quan trọng. Anh nhanh trí nói sang đề tài khác: “Chuyện đã qua nửa năm rồi, hiện nay cô vẫn ổn chứ?”

“Tôi…” Cô chẳng biết trả lời ra sao. Chẳng nhẽ lại nói “Hiện nay tinh thần tôi sắp suy sụp, mau đưa tôi lại bệnh viện tâm thần khám bệnh”

“Mong cô mọi bề đều tốt đẹp, có chuyện gì cô cứ gọi di động cho tôi ngay, tôi sẽ gắng hết sức giúp đỡ cô”

Diệp Tiêu mỉm cười, ánh mắt anh sắc như lưỡi kiếm nhìn thẳng vào Xuân Vũ, hình như trong thân thể cô đang có 1 hồn ma ẩn náu.

Sau khi anh cảnh sát Diệp Tiêu rời nhà trường suốt cả 1 ngày không ai trò chuyện gì với Xuân Vũ. Cô lầm lũi cô độc ngồi trong phòng, lòng rối như tơ vò, ngẫm nghĩ về các sự việc xảy ra trong mấy ngày vừa rồi, bản luận văn chỉ có thể gác bỏ lại.

Đến tối chỉ có Nhã Văn trở về phòng, Tiểu Cầm thì đi vắng. Chắc cô ấy quá sợ về chuyện treo cổ ở phòng bên cạnh nên đã về gia đình ở. Phòng bên thì vắng ngắt không có ai, ba bạn nữ cùng phòng không dám ngủ lại ở đó, đều viện lý do gì đó để về nhà mình ở.

Ban ngày, cả khu ký túc xá đều rì rầm bàn tán, nhưng không ai nêu được lý do tại sao Tố Lan lại tự tử. Tố Lan tính tình cởi mở, trong học tập hoặc hoàn cảnh gia đình rất ổn. Có người đoán rằng Tố Lan thất tình nên tự tử nhưng nhà trường một mực phủ định giả thiết này.

Điều khiến các nữ sinh sợ nhất là, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã có 2 cô bị chết rất không bình thường, mai kia liệu có người thứ 3 không?

Trong đó, Hứa Văn Nhã là người sợ hơn hết cả.

Lúc này, ngoài kia gió lạnh đang thét gào, ở 1 góc phòng Văn Nhã đang ngồi ngây người, đôi mắt thẫn thờ nhìn về phía trước như người mắc bệnh tâm thần. Xuân Vũ đã bình tĩnh trở lại, cô đến bên an ủi bạn. Nhưng Văn Nhã hình như không nghe thấy gì hết, dù Xuân Vũ nói gì, cô cũng không có 1 chút phản ứng.

Bỗng nhiên ánh mắt Văn Nhã hầu như đã trở lại vẻ bình thường, cô lạnh lùng nhìn vào mắt Xuân Vũ, miệng bật ra 2 chữ “con khỉ”.

Lại là con khỉ? Xuân Vũ đành phải nói: Cậu nói điều gì khác đi, được không?

“Xuân Vũ, cậu cho là tớ điên chứ gì?” Không chờ câu trả lời, Văn Nhã nắm chặt tay Xuân Vũ, nhẹ nhàng nói: “Không, tớ không điên, tớ chỉ rất sợ thôi”

“Cậu đừng sợ, tớ là bạn, tớ sẽ ở bên cạnh cậu, cùng cậu vượt qua mọi nỗi sợ hãi” Văn Nhã nắm tay Xuân Vũ càng chặt hơn, Văn Nhã gầy còm, không biết lấy đâu ra lắm sức lực như vậy. Văn Nhã thận trọng nhìn xung quanh cứ như sợ có người nghe lỏm, rồi nói nhỏ: “Tớ kể cho cậu nghe 1 chuyện này…”

Nếu kể chuyện mà Văn Nhã thấy nhẹ nhõm hơn thì cũng tốt: “Cậu kể đi, tớ nghe đây”

Văn Nhã hít một hơi thật sâu. Hình như câu chuyện đã ấp ủ từ lâu rồi: “Chuyện này hoàn toàn có thật. Vào dịp nghỉ hè năm thứ nhất, tớ và mấy người bạn học thời phổ thông có cùng nhau đi du lịch núi Hoàng Sơn. Nơi ấy đúng là rất tuyệt, chuyến đi do hãng du lịch tổ chức, gần như là đã đi hết điểm danh lam thắng cảnh ở đó. Bọn mình nghỉ ở 1 khách sạn trên núi, khung cảnh hết sức êm đềm. Một hôm, sau khi đến 1 điểm thắng cảnh trở về, mình bước xuống dốc núi đằng sau đi dạo và thấy 1 cái lồng sắt trong đó có nhốt 1 con khỉ con. Trông nó hết sức đáng thương, hình như nó còn đang bú mẹ. Nó mở to mắt nhìn mình, mình thấy nó đang rơi nước mắt, hai tay nó nắm vào song sắt, mồm rên rỉ ai oán rất đáng sợ. Bỗng mình nghe thấy 1 tiếng rít gào kinh khủng, thì ra còn có 1 con khỉ to đang ngồi thu mình trên cây ở dốc núi. Hình như nó đang hậm hực nhìn xoáy vào mình…”

Lòng trắc ẩn vốn có của nữ giới khiến Xuân Vũ bất giác buột miệng: “Chắc là con khỉ mẹ?”

“Lúc đó mình cũng nghĩ thế. Thấy con mình bị nhốt trong chuồng, nó rất đau xót và giận dữ. Nghe tiếng thét của con khỉ mình sợ quá, vội bỏ chạy. Trở về khách sạn. Bữa tối hôm đó cả đoàn khách du lịch ăn 1 bữa đặc sản núi rừng, trong đó có món gọi là “Hoàng kim đại não”. Bọn mình đều ăn mỗi người 1 miếng, mùi vị rất lạ, không rõ chế biến từ gì”

“Hoàng kim đại não” Xuân Vũ có “ớ” ra 1 tiếng và gần như đoán ra.

Văn Nhã vẻ mặt đầy đau khổ, nói: “ăn rồi bọn mình mới biết, thực ra là món óc khỉ”

“Chính con khỉ con ấy à?”

“Đúng. Hễ mình nghĩ mình đã ăn óc con khỉ con đó thì cơn buồn nôn lại ập đến. Tối hôm đó bọn mình đã nôn ra bằng hết cả mật xanh mật vàng, nhưng vẫn cảm thấy ghê. Có lẽ chủ yếu vì cảm giác tội lỗi. Đáng sợ hơn nữa là đêm khuya hôm đó ở ngoài có tiếng thét gào sởn gai ốc, mình mở to mắt nhìn, thấy 1 khuôn mặt lông lá dán vào ô cửa kính, với đôi mắt đỏ ngầu và hàm răng trắng ởn. Thì ra đó là con khỉ mẹ chạy đến tận cửa khách sạn gào thét với mọi người”

Xuân Vũ bỗng thấy bức tranh khủng khiếp ấy đang hiện lên trước mắt.

“Đêm ấy mọi người trong đoàn khách du lịch đều sợ hết hồn, và quyết định sáng mai rời khỏi nơi này. Sớm tinh mơ tất cả lên xe buýt của du lịch Trung Quốc ra đi, khi xe đang chạy trên đường núi quanh co thì bỗng trên 1 cây to ven đường có 1 con khỉ chạy ra, nó dám nhảy lên xe, nằm nhoài bên thành xe thét gào với bọn mình. Ai ai cũng sợ tái xanh tái xám. Anh lái xe nhiều lần đánh võng định hất nó xuống đất, rồi sơ xuất nên xe lao vào rừng cây. Trong lúc hiểm nguy “ngàn cân treo sợi tóc”, có lẽ mình chưa đến số, cửa kính vỡ, mình lại còm nhom, nên chui lọt ra ngoài, còn mọi người đều kẹt trên xe. Khi mình chạy ra ngoài đường cái để cầu cứu thì chiếc xe buýt đã nổ tung trong rừng. Đúng là 1 cơn ác mộng, 13 hành khách đều tử vong, chỉ mình thoát chết”

“Thật không thể tưởng tượng nổi, chỉ 1 con khỉ đã gây nên chuyện” Xuân Vũ thầm nghĩ, thì ra tình mẫu tử của động vật cũng chẳng khác gì con người, và nếu chúng trả thù thì còn khủng khiếp hơn ấy chứ.

“Tuy nhiên mình khônh hận con khỉ mẹ ấy. Vì bọn mình đã ăn óc con khỉ con, đã phạm tội ác nên nó mới trả thù cho con nó. Sau tai nạn ấy mọi người đều nói mình thoát nạn lớn, thì ắt có phúc về sau. Nhưng mình vẫn cảm thấy rất sợ. Tiếng thét của con khỉ ấy mãi mãi là nỗi ám ảnh đối với mình. Đã 2 năm trôi qua, câu chuyện mình vẫn giữ kín, chưa kể với bạn ở đại học”

“Vậy tại sao giờ cậu lại kể với tớ?”

Vẻ mặt Văn Nhã gần như tuyệt vọng: “Vì mình chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Mình biết, con khỉ kia vẫn chưa chết, những ai ăn óc con khỉ con lần đó đều phải đền mạng. Tuy lần đó mình thoát chết nhưng sớm muộn gì con khỉ mẹ cũng đến trả thù mình. Những ngày qua đã vài lần mình nhìn thấy con khỉ ấy, nó đứng ngoài cửa sổ cười với mình, đó là nét cười kinh sợ nhất trên đời”

“Cậu đừng nghĩ lung tung, khỉ không thể chạy đến trường chúng ta được” Xuân Vũ chợt nhớ đến sự việc ở nhà vệ sinh sáng nay “Văn Nhã có thể cho tớ xem di động của cậu không?”

“Cậu định làm gì?” Văn Nhã lập tức cảnh giác, nắm chặt lấy máy di động.

“Tớ nhận ra mấy hôm nay cậu cũng mải mê nhắn tin, đúng không?”

“Đó là chuyện của mình cậu đừng hỏi làm gì” Văn Nhã ngoảnh đi không thiết nhìn Xuân Vũ nữa.

Không khí trong phòng bỗng có phần căng thẳng. Xuân Vũ đành khẽ thở dài, cô không rõ còn sẽ xảy ra chuyện gì nữa đây. Bỗng có làn gió kỳ quái lướt qua cửa sổ, một cành cây khô rơi trúng ngay cửa kính, dội vào 1 tiếng khô khốc. Tối nay chưa đến 11h đã tắt đèn. Xuân Vũ không chui vào chăn, cô ngồi đó, đôi mắt mở to. Không rõ Văn Nhã nằm bên kia đã ngủ chưa. Các sự việc xảy ra trong mấy ngày qua khiến 2 cô gái nơm nớp lo âu. Càng như thế, Xuân Vũ càng không dám ngủ. Vì cô đang chờ đợi…

Đúng 12h đêm. Tín hiệu tin nhắn vang lên. Quả nhiên là số máy bí hiểm ấy. Số xxxxx741111. Tín hiệu kêu rất khẽ, chắc sẽ không làm Văn Nhã thức giấc. Xuân vũ đọc mẩu tin nhắn này.

“Bạn đã bước vào tầng 3 địa ngục, ra khỏi tiểu lâu của Phủ tiến sĩ thôn vắng, hãy lựa chọn: 1. đại sảnh, 2. địa cung”

Xuân Vũ hơi do dự, rồi ngón cái ấn phím 2. Cô chọn “Địa cung”.

Chỉ vài giây sau, tin nhắn thứ 2 gửi đến: “Bạn bước vào 1 căn phòng của Phủ tiến sĩ ở thôn vắng, trên tường có 1 ngách bí mật, hãy cầm đèn dầu bước vào đó. Bạn đi xuống 1 con đường rất dài trong lòng đất, rồi đi xuống cửa 1 mê cung…”

Mê cung? Cô ngẩn người nhìn mẩu tin này, không rõ mình sẽ đi đến nơi nào. Tiếng “tít, tít” lại vang lên, nhưng cô hơi thấy bất ngờ, vì không phải tin nhắn mà là tín hiệu down thông tin. Sau 1 thoáng do dự, Xuân Vũ cũng down chương trình này về di động. Ngay lập tức màn hình hiện lên 1 chuỗi các tranh động vật, mọi ngày cô ít chơi game nên cô lúng túng mất 1 lúc. Các biểu tượng này đều có màu xam xám, nhưng thấy rất rõ nét, hình như đều là ảnh chụp. Xuân Vũ ấn thử vài nút phương hướng, các bức ảnh này quả nhiên đã hoạt động, có vẻ như đang đi trên các đại đạo. Đi được 1 đoạn thì gặp ngã ba, chỉ có thể chọn 1 lối rẽ. Nhìn đến đây Xuân Vũ hiểu rõ, thì ra đây là các bức vẽ địa cung, nhấn các nút định hướng của máy di động thì sẽ giống như mình đang đi vào mê cung dưới lòng đất. Xuân Vũ đi trong hệ thống tranh vẽ nửa giờ đồng hồ, đã vài lần gặp tử lộ. Khi đã bấm tê cả ngón cái thì trong tranh đã mở ra 1 cửa lớn, cô “đi” thẳng ra cửa, các bức tranh trên màn hình biến mất.

“Mình đã ra khỏi mê cung rồi ư?” Xuân Vũ chưa kịp hiểu rõ thì tín hiệu tin nhắn lại vang lên. Lần này vẫn là bất ngờ đối với cô, vì màn hình xuất hiện 1 tin nhắn sử dụng dịch vụ đa phương tiện MMS. Ngón cái nhấn vài lần, cô nhận được 1 bản vẽ màu, dưới bức tranh còn ghi thêm dòng chữ: “Bạn đã ra khỏi mê cung, bức tranh này là phần thưởng dành cho bạn”

Cô vội mở ngay bản vẽ, trên màn hình di động nhỏ xíu dần dần hiện ra 1 bức tranh. Nhìn màu sắc, thì đó là bức tranh sơn dầu, nhưng vì màn hình quá bé, nên nó chỉ như 1 phần của bức tranh. Cô nhìn thấy trong tranh có 1 thiếu nữ phương tây tóc vàng, 1 tay cô ta bị trói ngoặt, treo lên 1 cây to, bên dưới là 1 đống lửa đang cháy ngùn ngụt, thiêu đốt đôi chân cô gái. Lẽ nào đây là địa ngục? Bức tranh khiến Xuân Vũ cảm thấy ghê tởm, cô nắm chặt thành giường, thoát ra khỏi bức vẽ này.

Cô thở dốc 1 hồi, cô nhận được 1 tin nhắn “Bạn đã đi qua tầng 3 địa ngục, bước vào tầng 4”

Chương 5

TẦNG 4 ĐỊA NGỤC

Bảy giờ sáng, Xuân Vũ từ từ thức dậy. Cô sờ lên đầu mình, đã rất lâu chưa ngủ 1 giấc say thế này. Cô trèo xuống giường, mới nhận ra không thấy Văn Nhã đâu. Cô sờ thử vào chăn đệm của Văn Nhã thấy vẫn còn hơi âm ấm. Xuân Vũ nhíu mày, không chải đầu vội, chạy ra mở cửa phòng. Bên ngoài hành lang giá buốt như động băng, gió lạnh sớm mai thốc vào y phục phong phanh của cô. Bỗng có tiếng kêu thảm thiết từ nhà vệ sinh vọng lại, khiến Xuân Vũ nhói tim, cô nghiêng đầu nhìn về hướng ấy. Một bạn nữ đang hốt hoảng chạy từ trong đó ra, đầu tóc tả tơi trông thật đáng sợ. Lúc bạn này chạy đến cửa phòng Xuân Vũ thì cô ngăn lại. Xuân Vũ nhận ra cũng là 1 bạn nữ học cùng chuyên ngành. Cô bạn nhìn thấy Xuân Vũ thì lại càng hét lên hãi hùng hơn, cứ như gặp ma. Bị người ta coi mình như kẻ chuyên mang đến điều rủi ro, thực không dễ chịu gì.

Xuân Vũ cố nén đau khổ, nắm chặt bả vai cô bạn, hỏi: “Cậu nhìn thấy gì trong nhà vệ sinh?”

Cô gái mở to mắt, nói: “Trong nhà vệ sinh có ma!”

Lẽ nào lời đồn đại lại là sự thật? Xuân Vũ buông lỏng tay, cô ta nhân đó vùng ra, chạy mất hút khỏi hành lang. Xuân Vũ nhìn về phía khu nhà vệ sinh, rồi khoác thêm áo lao về phía ấy. Cô đi như chạy trên tuyến hành lang giá lạnh buổi sớm mai, đến trước cửa khu vệ sinh, rồi gọi to “Có ai ở trong ấy không?”

Nhưng bên trong không thấy có tiếng trả lời, cô thận trọng bước vào. Hình như không có ai cả, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy tí tách không ngừng. Có điều, cả 6 khoang nhỏ đều đang đóng cửa, chẳng rõ bên trong có gì không? Cô hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi mở cánh cửa thứ 1, bên trong rỗng không. Rồi cô lần lượt mở các cánh cửa, cũng không thấy có gì khác thường. Chỉ còn cánh cửa cuối cùng. Đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ nham nhở, tim cô bỗng vô cớ đập rất nhanh, hình như “tiểu ma nữ Hanako” đang nấp trong đó. Cô đánh bạo mở cánh cửa cuối cùng ra. Một cô gái tóc dài đang ngồi đó. Xuân Vũ không nhìn rõ mặt, chỉ thấy mái tóc rối bù xù, xõa che cả bộ váy ngủ màu trắng – giống như trang phục của Tố Lan ở phòng bên mặc lúc treo cổ tự tử. Nếu ai đó ngẫu nhiên mở cửa ra nhìn thấy 1 người đang ngồi như thế này, chắc cũng phải sợ chết khiếp. Người đó bỗng từ từ ngẩng đầu lên, tóc tai rũ rượi che gần hết khuôn mặt, chỉ thấy 1 con mắt mà lòng trắng choán gần hết. Là con ác ma nhà vệ sinh hay sao? Nhưng Xuân Vũ nhận ra không phải ma quỷ mà rành rành là Hứa Văn Nhã.

Cô gọi to “Văn Nhã, Văn Nhã” nhưng vô ích, Văn Nhã vẫn ngồi im, lạnh lùng nhìn cô bằng 1 con mắt. Không chịu nổi nữa, cô kéo Văn Nhã đứng dậy, nhưng cái thân hình còm nhom ấy cứ co rúm lại, tóc xoã che kín, cứ như không có mặt, có đầu. Tiếng nước tí tách khiến người ta tâm trí rối bời, Xuân Vũ chỉ còn cách cố dìu Văn Nhã ra khỏi nhà vệ sinh. Có vài bạn nữ đứng lấp ló trước cửa nhìn thấy 2 cô, phát hoảng kêu rú lên và bỏ chạy. Xuân Vũ gỡ đám tóc rối của bạn, khuôn mặt như trẻ con của Văn Nhã hiện ra, đôi mắt mở to đầy sợ hãi đang chằm chằm nhìn cô, hình như đằng sau cô có cái gì đó. “Con khỉ, con khỉ” Văn Nhã rú lên, tiếng kêu như xé phổi, âm thanh như không phải của cô mà là phát ra từ 1 không gian khác. Xuân Vũ chợt nhớ ra cảnh tượng mình đã trải nghiệm cách đây nửa năm, lẽ nào Văn Nhã cũng…

Rồi Văn Nhã vận hết sức khua đôi tay lên, vùng ra khỏi tay Xuân Vũ, chạy về 1 phía của hành lang. Xuân Vũ nhìn theo thân hình loắt choắt ấy đang chạy như bay, thật giống 1 con khỉ. Một vài bạn nữ có lẽ bị thức giấc bước ra khỏi phòng, bị Văn Nhã xô phải, ngã chúi xuống đất. Xuân Vũ kiệt sức không thể đuổi theo được, cô tựa cửa nhìn theo bóng của Văn Nhã chạy ra khỏi ký túc xá, vừa chạy vừa thét lên ghê rợn khiến các bạn nữ quanh đó sợ mất vía. Khi chạy đến trước của nhà ăn, Văn Nhã gặp 1 thầy giáo. Đôi tay rắn chắc của thầy giáo túm lấy cô, dù vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra được. Một đám đông sinh viên trong nhà ăn chạy ra ngó nhìn như xem 1 kẻ tâm thần. Vài sinh viên giúp thầy giáo giữ chặt Văn Nhã rồi đưa cô đi. Xuân Vũ nhìn rõ tất cả. Hứa văn Nhã phát điên rồi ư?

Xuân Vũ quay đầu lại nhìn hành lang, có rất nhiều bạn nữ đang thò đầu ra nhìn cô, chỉ trỏ bàn tán. Xuân Vũ chỉ còn biết cúi gằm mặt, nhưng cô không trở về phòng mà quay lại nhà vệ sinh. Vì cô muốn tìm hiểu rõ, lúc nãy trong đó xảy ra chuyện gì với Văn Nhã? Tại sao bất chợt bạn ấy trở nên đáng sợ thế. Quả nhiên cô thấy ở thềm xi- măng bên rãnh nước chảy có 1 chiếc điện thoại di động Siemens. Cô nhận ra là di động của Văn Nhã. Cô xé vài mảnh giấy vệ sinh bọc vào chiếc máy cầm lên, màn hình vẫn đang sáng, có 1 tin nhắn chưa đọc. Ngón cái nhấn phím, cô run run đọc mẩu tin: “GAME OVER”

Hứa Văn Nhã đã phát điên thật. Lúc sáng sớm, các thầy giáo đưa Văn Nhã đến phòng y tế của trường, cô cứ luôn miệng lảm nhảm không ngớt kêu lên “Con khỉ”. Nhà trường hết cách, đành đưa cô đi viện. Các bác sĩ sơ bộ chẩn đoán, Văn Nhã mắc chứng tâm thần phân liệt, phải nằm viện điều trị. Các thầy lại đến tra hỏi Xuân Vũ, hỏi suốt một buổi sáng, tuy cô đã kể lại hết tình hình nhưng các thầy vẫn chưa hài lòng, không thể giải thích nổi vì sao Văn Nhã phát điên. Thậm chí các thầy còn ngờ rằng nửa năm trước Xuân Vũ đã từng bị như thế, nên đã lây nhiễm chứng này sang Văn Nhã là bạn cùng phòng? Đương nhiên cách nghĩ này thật buồn cười vì bệnh tâm thần không phải là bệnh truyền nhiễm. Tuy nhiên tâm trạng sợ hãi của con người thì đúng là có thể lây lan. Liệu có phải Thanh U tự sát khiến Văn Nhã hết sức lo sợ, rồi dẫn đến tâm thần phân liệt? Tuy khả năng này là rất lớn nhưng nhiều người đều tin còn nguyên nhân khác. Nguyên nhân ấy tựa như u linh ẩn náu ở 1 góc nào đó trong khu ký túc xá nữ sinh, khiến họ phải lo âu kinh hãi.

Đến chiều các thầy đều đã về, Xuân Vũ giống như phạm nhân vừa được tha bổng, cô nhoài ra thành cửa sổ hít thở mạnh, cứ như đã bị mất tự do đã lâu. Lúc này trong bệnh viện, Văn Nhã đang làm gì? Có phải vẫn kêu lên “con khỉ” hay là đang đi men tường trong phòng? Xuân Vũ chẳng muốn nhớ lại những gì đã trải qua nhưng đâu dễ gì mà quên nổi. Xuân Vũ có thể lý giải, có thể hiểu tại sao Văn Nhã lại hoá điên. Tuy nhiên điều bí ẩn duy nhất là: tin nhắn cuối cùng trong điện thoại di động của Văn Nhã “GAME OVER”, nó có vai trò gì? Còn đối phương gửi tin này là số máy Xuân Vũ rất quen: xxxxx741111.

Cô đờ người ra, rồi lập tức tra lại các tin nhắn khác trong máy này, không tin nào được lưu lại, trừ tin nhắn cuối cùng. Giờ này, chiếc di động ấy đang nằm trong tủ cùng với các vật dụng khác, để nhà trường bàn giao lại cho gia đình Văn Nhã. Nỗi lo lắng của Xuân Vũ đã trở thành sự thật. Trong cái đêm Thanh U qua đời, cô cũng nhìn thấy tin nhắn như thế trong máy Thanh U. Hôm qua, anh sĩ quan công an cho cô biết trong di động của Tố Lan cũng có dòng GAME OVER.

GAME OVER = trò chơi kết thúc.

Đúng rồi, Thanh U chết tức là GAME OVER, nay Văn Nhã hoá điên cùng là GAME OVER, tiếp theo sẽ là ai GAME OVER?

Rõ ràng các tin nhắn đều gửi về từ cùng 1 máy di động có số xxxxx741111. Có thể suy ra rằng, cái chết của Thanh U, Tố Lan và Văn Nhã phát điên đều liên quan mật thiết đến số máy này. Chính Xuân Vũ đêm đêm cũng bị số máy này đưa vào “địa ngục”, chơi các game tựa như tin nhắn. Nghĩ đến đây, người cô run lên bần bật, quay lại nhìn căn phòng. Cả phòng có 4 cô nữ sinh, đã chết 1 cô, nay 1 cô hoá điên. Một thứ không khí đáng sợ tràn ngập căn phòng. Xuân Vũ nhìn cuốn sách trên đầu giường cô, cuốn sách mượn ở thư viện “Truyền thuyết về địa ngục sơ kỳ văn minh nhân loại”

Mấy hôm nay xảy ra ngần ấy chuyện đáng sợ, nên chẳng còn tâm trí đâu mở ra đọc. Bây giờ thử lật vài trang, nhưng quả thật không sao đọc nổi. Cô nhớ đến lời hứa hôm đó, có người đang chờ để đọc, mình đã không đọc thì nên đưa cho người ta. Cô đương nhiên không thể quên được người ấy. Cao Huyền, khoa Mỹ Thuật. Xuân Vũ cố gắng gạt bỏ những chuyện không vui sáng nay, cô cầm cuốn sách bước ra khỏi phòng.

Trường đại học này có vài chục khoa với hàng vạn sinh viên. Toàn khu nhà trường cứ như 1 mê cung. Xuân Vũ chưa bao giờ đến khoa Mỹ thuật, nên dọc đường cô phải hỏi thăm mấy lần mất hơn nửa giờ mới tìm ra khoa này ở 1 khu vực khá xa. Toà nhà của khoa Mỹ thuật trông vô cùng bề thế, từ kiểu dáng cho đến vật liệu kiến trúc đều theo phong cách tân kỳ, phía trước bày rất nhiều tượng và phù điêu hiện đại, nam thanh nữ tú ra vào nơi này đều rất có “chất nghệ sĩ”. So với họ, khoa của Xuân Vũ có vẻ quá đơn sơ mộc mạc. Lúc này cô thoáng chút hối hận, lẽ ra mình nên ăn mặc sáng sủa hơn 1 chút, để phù hợp với “đẳng cấp” nơi này. Cô cúi đầu, bước vào toà nhà. Phía trước đang treo tấm áp- phích quảng cáo triển lãm. Thì ra ở đây đang có cuộc triển lãm của sinh viên, sinh viên được vào xem miễn phí. Toà nhà này thiết kế quá mới mẻ, Xuân Vũ không tìm ra lối đi, có lẽ chỉ còn cách đi qua đại sảnh đang trình bày triển lãm mới vào trong được. Từ nhỏ cô đã rất thích vẽ, hồi học trung học đã xem nhiều tranh hoạt hoạ, cũng rất mê các thiếu nữ trong phim hoạt hình. Khi vào đại học, cô bỗng thấy mình thật ấu trĩ, nên không bao giờ để ý đến chúng nữa. Đối với “nghệ thuật cao nhã” của khoa Mỹ Thuật, thì cô lại càng “kính nhi viễn nhi”. Xuân Vũ chầm chậm bước vào đại sảnh, trên tường treo rất nhiều tranh, chúng đều bố trí đèn rọi ánh sáng dìu dịu, phía dưới là lời giới thiệu ngắn gọn. Triển lãm này có vẻ khá bài bản. Thực tình là cô không hiểu những bức tranh này, nội dung đa phần quá trừu tượng, chỉ là đủ thứ màu sắc vô nghĩa tập hợp với nhau, hình như “hễ không thể hiểu nổi mới là nghệ thuật”. Lúc này, phòng triển lãm thực quá vắng vẻ, có thể là vài hôm trước người ta đã đến xem rồi, cho nên chỉ thấy lác đác vài người. Xuân Vũ có thể nghe thấy tiếng bước chân của mình. Cô không muốn xem tiếp, bèn đi thẳng vào phía trong, hình như có thứ gì đó lọt vào tầm mắt. Cô từ từ ngoảnh sang bên thấy 1 bức tranh treo trên tường… Đó là 1 bức tranh sơn dầu, mỗi chiều khoảng 1m, vẽ những đám mây đen, dưới mây là núi xám, đỉnh núi nhọn hoắt như dao, sườn
núi có lẽ là rừng cây um tùm màu tối, cảnh tượng lạnh lẽo, âm u theo lối Châu Âu giữa thế kỷ. Khoảng giữa bức tranh là hơn chục cây to, thân cành khô héo không 1 chiếc lá, chúng khẳng khiu uốn rẽ thành những hình thù quái dị vươn lên trời. Có vài người đang bị treo lên những cành cây, đều là người Âu, phần lớn đều không mặc quần áo, biểu hiện cái đẹp truyền thống của mỹ thuật thể hình Châu Âu. Dưới gốc cây là những đống lửa đang cháy ngùn ngụt, những người bị treo trên cây đang đau đớn vì bị lửa thiêu đốt. Có người đã bị thui mất chân, có người đã bị đốt chỉ còn trơ bộ xương. Xuân Vũ nhìn thấy ở góc phải bên dưới bức tranh có mấy cô gái người Âu bị treo trên cây, 2 tay bị trói ngoặt lại, mái tóc vàng rũ rượi, lửa đang đốt dưới chân họ. Chính là bức tranh này. Xuân Vũ vội mở di động xem lại bức tranh màu đêm qua cô nhận được bằng tin nhắn. Cô đối chiếu với bức tranh đang treo. Đúng, bức ảnh màu trong máy chính là 1 phần của góc phải bức tranh này. Giống hệt nhau. Chắc là đã được chụp ở đây. Bức ảnh màu nhận bằ
ng tin nhắn đêm qua, là “phần thưởng” cho cô sau khi đã đi qua mê cung. Tại sao đối phương lại chọn phần này của bức tranh?

Phát hiện bất ngờ này khiến con tim Xuân Vũ đập liên hồi. Cô nhìn kỹ lại bức tranh đang treo trên tường, màu sắc và khung cảnh đều toát lên 1 không khí âm u. Dưới nét vẽ màu dầu, mỗi nhân vật đều đang phải chịu đựng đau khổ, tạo cho người xem 1 ấn tượng thị giác rất mạnh, hoặc ít ra là Xuân Vũ, cô thấy kinh ngạc sững sờ. Cả đại sảnh tĩnh lặng, xung quanh hầu như chẳng còn ai. Xuân Vũ lặng lẽ thở ra 1 hơi dài rồi bước lại gần bức tranh. Phía dưới có mấy chữ giới thiệu vắn tắt: “Tầng 3 địa ngục” Mazolini (Ý). Vẽ lại: Cao Huyền.

Xuân Vũ bỗng hít 1 hơi thật sâu, bức tranh này đặt tên là “Tầng 3 địa ngục”, còn cô, đêm qua vừa đi qua tầng 3 địa ngục trong chuỗi tin nhắn. Thảo nào họ trao giải cho cô là 1 phần bức tranh này. Mazolini chắc là tác giả, nhưng cô chưa từng nghe nói đến người hoạ sĩ này. Mấy chữ “Vẽ lại: Cao Huyền” khiến cô cảm thấy bất ngờ. Cô đến khoa Mỹ Thuật tìm Cao Huyền có phải là người này không? Bức tranh này do chàng trai cô mới quen ở khoa Mỹ thuật vẽ lại hay sao? Cô không rõ là mình đang kinh ngạc hay vui mừng. Cô đưa tay bưng miệng, sợ mình sẽ kêu to, phá vỡ sự tĩnh mịch ở đây. Xuân Vũ không nén nổi đưa tay ra sờ vào bức tranh. Khi ngón tay cô chạm vào, như có 1 luồng điện từ bức tranh truyền vào tay rồi lan khắp cơ thể. Mọi bức tranh sơn dầu đều có bề mặt hơi gợn nham nhám, do các lớp thuốc vẽ dày mỏng không đều tạo thành. Chúng như làn da của người già với những nếp nhăn, dấu ấn của thời gian. Khi cô đang sờ tay vào bức tranh, thì phía sau lưng có tiếng chân bước lại, một giọng nói cất lên “Cô ơi, không được sờ vào tranh”

Giọng nói của 1 nam giới trẻ tuổi, khá điềm đạm, ôn hoà. Xuân Vũ lập tức rụt tay lại, ngượng nghịu cúi đầu. Đúng thế, cô đã quên mất nguyên tắc khi vào xem triển lãm “Không được sờ vào hiện vật”. Anh ta đi đến bên cô, dừng lại rồi nói: “Xin lỗi, nếu tôi nhớ không lầm thì hình như tôi đã gặp cô?”

Xuân Vũ chưa hiểu ý, cô từ từ ngẩng mặt lên và đã nhận ra đôi mắt sâu thẳm hình như có 2 đồng tử ấy. Chính là anh – người mà cô đã gặp ở thư viện, chàng tai có đôi bàn tay nuột nà và khuôn mặt sáng sủa, cùng đôi mắt sáng đầy hấp dẫn. Anh là Cao Huyền.

Cao Huyền nhìn Xuân Vũ, mỉm cười: “Thì ra là em. Sao lại có hứng thú đến đây xem triển lãm của anh thế?”

“Xin lỗi, em không cố ý sờ vào tranh” Không hiểu sao Xuân Vũ lại thấy hồi hộp, cô chỉ vào bức tranh sơn dầu. “Em chỉ bất chợt không nén được, quên mất quy định không được sờ vào hiện vật”

“Thôi không sao. Chỉ là bức tranh sao chép. Nếu là 1 tác phẩm quý giá thì em đã phiền hà to”

Xuân Vũ đỏ mặt. Cô giơ cuốn sách ra “Em đến để đưa cuốn sách này cho anh”

“À, cuốn sách này. Chút nữa thì anh cũng quên mất” Anh đón lấy. “Em tài thật, đã đọc xong nhanh thế cơ à? Sách này đâu có hợp với các cô gái.”

Nghe xong câu này mặt Xuân Vũ càng đỏ bừng “Thực ra ra em không thể hiểu nó, em cho rằng anh cần nó hơn”

Cao Huyền lại mỉm cười, cái lúm đồng tiền hiện lên rất rõ. Tim Xuân Vũ càng đập nhanh hơn. Cô chợt nghĩ đến 1 điều gì đó, chỉ vào bức tranh: “Anh đã vẽ nó à?”

“Hồi ở Châu Âu anh đã chép lại nó ở 1 viện Mỹ thuật. Tác phẩm đó của hoạ sĩ người Ý Mazolini”

Anh ấy đã từng đi vẽ ở Châu Âu, Xuân Vũ trầm trồ thán phục, nhưng không thể hiện ra lời nói: “Tại sao lại đặt tên là Tầng 3 địa ngục? Cái tên nghe thấy sợ”

“À cũng có nguyên nhân của nó đấy, nói ra thì dài. Để lần sau anh kể cho mà nghe”

Lại có lần sau. Xuân Vũ gật đầu, chắc chắn sẽ có lần sau. Cao Huyền nhìn thẳng vào mắt Xuân Vũ, nói: “Thực ra anh đứng sau em rất lâu rồi. Anh thấy em lặng lẽ đứng trước bức tranh, chiếc áo màu đen trang trọng của em rất phù hợp với gam màu trầm lắng của bức tranh này. Có lẽ em không để ý ánh sáng hắt từ bên cạnh em ở góc này, sẽ tạo nên hiệu quả rất đặc biệt. Tựa như có 1 lớp sáng kỳ lạ của sơn dầu bao bọc lấy khuôn hình của em. Ánh mắt em đang chăm chú nhìn vào tranh rất giống những thiếu nữ trong tranh sơn dầu thời kỳ phục hưng – cổ điển, trầm tĩnh nhìn vào hoạ sĩ. Tác phẩm bậc thầy đều nhờ vào ánh mắt mê hồn của người mẫu mà sáng tạo nên.”

Nghe Cao Huyền thao thao bất tuyệt một hồi, Xuân Vũ càng thấy ngượng ngùng, mọi ngày cô cũng từng nghe người khác đánh giá về mình, nhưng đứng trước chàng trai này cô như biến thành người khác. Cô hấp tấp nói: “Xin lỗi, em đã đưa anh cuốn sách. Em đã về được chưa?”

“Tất nhiên rồi” Cao Huyền đưa tay gãi đầu “Hình như anh đã nói hơi nhiều, xin lỗi nhé. Có lẽ vì anh quá mải mê với tranh sơn dầu nên gặp cô gái nào anh cũng tưởng tượng đến cảnh họ ngồi trước giá vẽ. Dáng vẻ em lúc nãy, rõ rành là một kiệt tác tranh sơn dầu”

“Cảm ơn anh, chưa từng ai khen em như thế đâu” Xuân Vũ mỉm cười, quay người bước ra đại sảnh.

Cao Huyền đi theo sau: “Xin lỗi, anh chưa biết tên em”

“Em là Xuân Vũ ạ” Cô không ngoảnh lại, trả lời và bước đi tiếp.

“Nghĩa là “Mưa xuân lất phất” phải không?”

Câu này của Cao Huyền khiến cô hơi sững sờ. Anh diễn tả tên mình cứ như đọc thơ, không thể không cảm thấy rung động. Nhưng cô vẫn cúi đầu đi tiếp, rồi rảo bước ra khỏi toà nhà của khoa Mỹ Thuật. Lúc này có 2 nữ sinh xinh tươi bước vào toà nhà và thấy ngay Cao Huyền. Họ mừng rỡ cất tiếng: “Chào thầy Huyền ạ” Anh chỉ mỉm cười gật đầu. Hai cô gái trìu mến nhìn theo anh nhưng anh đã trở lại vẻ nghiêm túc, khiến 2 cô hụt hẫng vội rảo bước đi.

Xuân Vũ cũng nhìn thấy cái “màn” này, cô cứ ngỡ Cao Huyền là 1 nghiên cứu sinh, không ngờ anh lại là 1 thầy giáo của khoa Mỹ Thuật. Chưa biết chừng còn là 1 hoạ sĩ trường phái của học viện cũng nên. Xuân Vũ nhớ lại cái hôm cùng Thanh U đến nhà ma thì Văn Nhã và Tiểu Cầm nói là đi ngắm “anh chàng điển trai”, có nhắc đến “thầy Cao Huyền” chắc chính là Cao Huyền này. Thảo nào anh ta rất có duyên với các thiếu nữ. Nhưng lúc này… tại sao mình còn nghĩ ngợi lan man? Xuân Vũ tự chế nhạo mình. Trời còn chưa tối hẳn, cô rảo bước rời khỏi toà nhà Mỹ Thuật.

Buổi tối. Một mình Xuân Vũ ngồi trong phòng ký túc xá, ngẩn ngơ nhìn 2 cái giường bỏ trống – giường của Thanh U và Văn Nhã. Cô bỗng nhớ đến Tiểu Cầm, lúc này bạn ở đâu? Cửa phòng bất chợt mở ra, cô gái cao và gầy bước vào.

“Tiểu Cầm” Vừa nghĩ đến Tiểu Cầm đã xuất hiện ngay. Xuân Vũ cảm thấy bất ngờ. Nhưng hôm nay xảy ra bao chuyện, lúc này cô không biết nói gì cho phải.

Tiểu Cầm nặng nề bước vào, nhìn chiếc giường của Tiểu Cầm, nói: “Tớ đã biết chuyện của Văn Nhã”

“Xin lỗi, mình…”

“Cậu khỏi phải giải thích. Chuyện đó không ai có thể giải thích nổi. Có lẽ sẽ là điều bí ẩn như chuyện ở toà nhà ma.” Tiểu Cầm nhìn Xuân Vũ bằng ánh mắt hiền hoà hơn: “Mình nghĩ chúng ta nên dọn khỏi phòng này. Mình thấy nơi này có gì không sạch sẽ, chắc chắn có hồn ma đang ẩn nấp ở đâu đây”

Các cô sinh viên đại học hay kể cho nhau nghe đủ các loại chuyện ma. Tiểu Cầm luôn rất tin vào các điều ấy. Nhưng Xuân Vũ đã trải qua các sự kiện ở thôn vắng, nên cô lắc đầu: “Không, mình không thể đi khỏi đây. Vì Thanh U và Văn Nhã mình nhất định phải tìm ra điều bí ẩn ấy”

“Bí ẩn nào?”

“Địa ngục tầng thứ 19”

Vẻ mặt Tiểu Cầm ngây ra, cô cũng nhớ ra đêm hôm ấy Thanh U đã đi vòng quanh trong phòng và hỏi câu hỏi ấy. Cô lại nhìn vào giường Thanh U, nói: “Ý cậu là điều đó liên quan đến cái chết của Thanh U à?”

“Đúng, ít ra hôm nay mình vẫn nghĩ ngợi. Tầng 19 địa ngục thực ra là gì?”

“Bình thường người ta chỉ nói 18 tầng địa ngục, chứ chưa ai nói địa ngục tầng thứ 19. Nếu cậu muốn tìm câu trả lời chỉ có cách đi xuống địa ngục 1 chuyến”

“Thì Thanh U đã xuống địa ngục đấy thôi”

“Đừng nói vớ vẩn nữa” Tiểu Cầm ngắt lời Xuân Vũ, rồi trèo vào giường của mình “Tớ thu dọn vài thứ đồ đạc. Mấy hôm nữa tớ xin nghỉ vài ngày, tớ sẽ về nhà ở. Nhà tớ rất gần trường. Nếu tiếp tục ở lại đây, sớm muộn gì tớ cũng bị bệnh tâm thần như Văn Nhã mất thôi”

Chỉ 1 lúc sau Tiểu Cầm trèo xuống, cầm theo 1 cái bọc to. Cô bước ra cửa, nói: “Cậu đừng gọi di động cho tớ, nhìn thấy số máy của cậu tớ sợ lắm”

Xuân Vũ định nói, nhưng Tiểu Cầm đã bước ra khỏi cửa đi luôn, chỉ có gió lạnh lùa vào.“Họ đã đi cả rồi…” Chỉ còn 1 mình trong phòng, Xuân Vũ ôm đầu khóc thút thít như đứa trẻ mồ côi bị bỏ rơi. Lúc này cô quá mong có người cùng trò chuyện. Nỗi cô quạnh là kẻ thù lớn nhất trong những đêm dài dằng dặc. Bỗng nhiên cô nhớ đến đôi mắt của Cao Huyền. Không, mình hãy quên đôi mắt ấy, mình phải mau đi ngủ, đừng nghĩ lan man nữa. Xuân Vũ xạc pin cho máy di động, rồi nhanh chóng tắt đèn đi ngủ. Có lẽ vì hôm nay quá mệt, chỉ lát sau cô đã ngủ ngay. Chẳng rõ bao lâu sau, tiếng chuông di động vang lên khiến cô thức giấc. Từ từ mở đôi mắt ngái ngủ nhìn lên trần nhà đen kịt, Xuân Vũ cảm thấy hơi váng đầu. Cô xem màn hình di động, quả nhiên vẫn là số máy kia. Số xxxxx741111. Lúc này đúng 12h đêm.

Nhìn cái số điện thoại bí hiểm này, Xuân Vũ thở dài có phần tuyệt vọng, lẽ nào nó là ác mộng cứ bám riết lấy mình? Cô dừng ngón cái, nghĩ ngợi. Có nên đọc tin nhắn? Hay là xoá luôn? Do dự 1 lúc, ngón cái của cô đã trả lời – cô lại mở ra xem.

“Bạn đã bước vào tầng 4 địa ngục, đã đi qua Phủ tiến sĩ rất thuận lợi. Hãy lựa chọn: 1. Lâu đài Dracula, 2. Chùa Lan Nhược, 3. Khách sạn Jamaica, 4. Quán trọ U Linh”

Đọc tin nhắn này, Xuân Vũ thật sự không ngờ mình đã suôn sẻ đi qua Phủ tiến sĩ cực kỳ đáng sợ ấy. Có điều, lúc này cô phải đối mặt với bốn địa điểm có thể còn đáng sợ hơn cả Phủ tiến sĩ. Nhưng cô không còn lối thoát nữa. Sau 1 hồi chần chừ, cô chọn Khách sạn Jamaica. Cũng như mấy hôm trước, rất nhanh. Xuân Vũ đã nhận được tin trả lời, nó dẫn cô đến miền nam Anh quốc hồi đầu thế kỷ 19, có 1 khách sạn nằm bên bờ biển vắng. Nơi này xung quanh toàn là rừng núi hoang vu, đầm lầy hãi hùng, những khối đá xa xưa còn sót lại, và bọn hải tặc giết người không chớp mắt. Mẩu tin nhắn chỉ dẫn: Xuân Vũ trong vai chính của cuốn tiểu thuyết, Mari Yellen, một thiếu nữ Anh 23 tuổi, 1 mình đi đến khách sạn Jamaica tìm người cô của mình. Lúc này dường như Xuân Vũ đã lần ngược trở lại không gian thời gian quá khứ, đang bước đi trên cánh đồng hoang đáng sợ, vào lúc 12h đêm gõ cửa khách sạn Jamaica. Khách sạn Jamaica đã khai trương ở địa ngục. Đêm nay Xuân Vũ vào nghỉ ở khách sạn Jamaica…

Sau nửa giờ, khi ngón cái của Xuân Vũ đau đến tê dại, cô đã nhận được tin nhắn: “Bạn đã đi qua tầng 4 địa ngục, bước vào tầng 5."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://me.zing.vn/u/babykaka3333
 
Địa ngục tầng thứ 19 - Chap 3
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Câu lạc bộ Ong Thợ Trần Khai Nguyên :: Truyện :: Truyện ma-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog